Cách để Nhận biết chứng chán ăn ở thiếu nữ

Đồng tác giả: Trudi Griffin, LPC, MS

Chứng chán ăn là một dạng rối loạn ăn uống thường gặp ở lứa tuổi vị thành niên, đặc biệt là thiếu nữ, vì gần 90-95% người mắc chứng bệnh này là thiếu nữ và phụ nữ.[1] Dạng rối loạn ăn uống này có thể bắt nguồn từ áp lực xã hội phải trông mảnh mai hoặc phải có cân nặng nhất định, các yếu tố cá nhân như di truyền hay sinh học, và các yếu tố tính cách như lo lắng, căng thẳng, hoặc buồn bã.[2] Dấu hiệu phổ biến nhất của chứng chán ăn là cơ thể gầy gò hoặc sụt cân. Tuy nhiên, các dấu hiệu về thể chất và hành vi có thể giúp bạn nhận ra liệu cô con gái hoặc cô bạn của mình có đang mắc chứng chán ăn hay không. Nếu họ có biểu hiện của bất kỳ triệu chứng hoặc dấu hiệu nào dưới đây, bạn nên khuyên họ tìm cách điều trị chứng bệnh nguy hiểm tiềm ẩn này.

Phần 1 trong 2: Nhận biết các dấu hiệu thể chất

  1. 1
    Lưu ý nếu cô ấy có dấu hiệu sụt cân, xương nhô ra và hốc hác. Một trong những triệu chứng phổ biến của việc sụt cân nghiêm trọng là cơ thể gầy trơ xương, nhất là xương đòn và xương ngực. Đó là do thiếu mỡ trong cơ thể, dẫn đến tình trạng lộ xương dưới da.[3]
    • Khuôn mặt cô ấy trông hốc hác, xương má nhô ra, trông cô ấy khá nhợt nhạt và thiếu chất.
  2. 2
    Kiểm tra liệu cô ấy có vẻ mệt, yếu ớt, hoặc ngất không. Ăn quá ít trong thời gian dài có thể dẫn đến các dấu hiệu kiệt sức như chóng mặt, ngất, và không thể thực hiện bất kỳ hoạt động thể chất nào. Người mắc chứng chán ăn không chịu ra khỏi giường hoặc không hoàn thành các công việc thường ngày vì năng lượng cực kỳ ít do không ăn đầy đủ hoặc chẳng ăn gì.[4]
  3. 3
    Chú ý nếu móng tay của cô ấy có vẻ dễ gãy, tóc mảnh và bắt đầu rụng. Do thiếu chất nên móng tay có thể gãy dễ dàng hoặc có vẻ khô giòn. Tương tự, tóc sẽ rụng từng nắm hoặc dễ gãy.[5]
    • Một dấu hiệu khác của chứng chán ăn đó là sự phát triển lông trên mặt và cơ thể, được biết như là lông tơ. Điều này là do cơ thể đang cố gắng giữ ấm khi bị thiếu dinh dưỡng và năng lượng từ thức ăn.[6]
  4. 4
    Hỏi xem kinh nguyệt cô ấy có đều hay có bị mất kinh không. Nhiều cô gái mắc chứng chán ăn thường bị mất kinh hoặc chu kỳ kinh nguyệt không đều. Với các thiếu nữ 14-16 tuổi, tình trạng này được gọi là mất kinh, hoặc vô kinh.[7]
    • Nếu một cô gái bị mất kinh do một dạng rối loạn ăn uống, chẳng hạn như chứng chán ăn, cô ấy sẽ có nguy cơ gặp phải các vấn đề sức khoẻ và nên khám bác sĩ càng sớm càng tốt.
    Quảng cáo

Phần 2 trong 2: Nhận biết các dấu hiệu hành vi

  1. 1
    Để ý nếu cô ấy bỏ ăn hoặc ăn rất ít. Chứng chán ăn tâm thần là một dạng rối loạn ăn uống mà người bệnh nhịn ăn để có được cân nặng nhất định. Nếu mắc chứng chán ăn, cô ấy sẽ thường xuyên nhịn ăn hoặc biện minh cho lý do tại sao cô ấy không thể ăn. Cô ấy cũng có thể bỏ bữa hoặc giả vờ mình đã ăn nhưng thật sự thì không. Mặc dù đói, nhưng cô ấy có thể phủ nhận điều đó và nhịn ăn.[8]
    • Ngoài ra, cô ấy có thể lập ra một chế độ ăn hạn chế, dù chúng chứa calo nhưng cô ấy nạp lượng calo thấp hơn nhiều so với nhu cầu cơ thể cần hoặc chỉ ăn thức ăn ít béo mà cô ấy nghĩ sẽ không làm tăng cân. Chúng được xem là thực phẩm “an toàn” và có thể được lợi dụng để biện minh rằng cô ấy có ăn, mặc dù trên thực tế cô ấy ăn ít hơn nhiều so với một bữa ăn đủ chất.[9]
  2. 2
    Nhận biết cách ăn uống của cô ấy. Nhiều cô gái mắc chứng biếng ăn sẽ có cách để duy trì sự kiểm soát khi ăn. Cô ấy có thể đưa đẩy thức ăn quanh đĩa để ra vẻ như đã ăn hoặc gắp thức ăn nhưng không thực sự ăn bất cứ thứ gì trong đó. Cô ấy cũng có thể cắt nhỏ thức ăn hoặc nhai nhưng sau đó lại nhổ ra.[10]
    • Cô ấy cũng có thể nôn sau khi ăn. Chú ý nếu cô ấy vào nhà tắm sau mỗi bữa ăn và bị sâu răng hoặc hơi thở có mùi, cả hai vấn đề này đều do chất axit gây ra khi nôn.
  3. 3
    Kiểm tra nếu cô ấy tập thể dục quá độ hoặc có thói quen tập luyện nghiệm khắc. Điều này có thể là do mong muốn kiểm soát cân nặng và cảm thấy mình có thể tiếp tục giảm cân. Nhiều người mắc chứng chán ăn sẽ chú ý rất nhiều đến chế độ tập luyện và tập thể dục mỗi ngày hoặc nhiều lần trong ngày nhằm cố gắng duy trì cân nặng.[11]
    • Bạn cũng nên lưu ý nếu cô ấy tăng cường tập thể dục, nhưng sự thèm ăn vẫn không cải thiện hoặc vẫn không ăn gì. Đây có thể là dấu hiệu cho thấy chứng chán ăn đang ngày càng tệ hơn và cô ấy đang cố kiểm soát chế độ tập luyện như một cách để kiểm soát cân nặng.
  4. 4
    Chú ý nếu cô ấy phàn nàn về cân nặng hoặc ngoại hình của mình. Chứng biếng ăn cũng là một dạng rối loạn ở mức độ tâm lý mà người bệnh liên tục phàn nàn về cân nặng và ngoại hình của mình. Cô ấy có thể làm việc này thường xuyên khi soi gương, hoặc xấu hổ với ngoại hình của mình khi hai bạn đi mua sắm hoặc đi chơi. Cô ấy cũng có thể nói cô ấy trông béo và xấu xí ra sao và muốn có một cơ thể mảnh mai như thế thế nào, kể cả khi cô ấy đã khá gầy.[12]
    • Cô ấy cũng có thể “kiểm tra cơ thể” bằng cách liên tục xem cân nặng, đo vòng eo, và kiểm tra cơ thể qua gương. Ngoài ra, nhiều người mắc chứng chán ăn sẽ mặc quần áo rộng để che giấu cơ thể hoặc tránh bị chú ý về cân nặng.
  5. 5
    Hỏi cô ấy có dùng thuốc giảm cân hay không. Để cố giảm cân, có thể cô ấy sẽ uống thuốc giảm cân để đẩy nhanh quá trình làm mất trọng lượng. Sử dụng những chất này là một phần quan trọng trong việc cố gắng kiểm soát việc tăng và giảm cân.[13]
    • Cô ấy cũng có thể dùng thuốc nhuận tràng hoặc thuốc lợi tiểu, đây là những loại thuốc giúp đào thải chất lỏng ra khỏi cơ thể. Trên thực tế, các loại thuốc đó đều ít ảnh hưởng đến lượng calo mà cô ấy hấp thu từ thức ăn và sẽ không ảnh hưởng đến cân nặng.
  6. 6
    Chú ý nếu cô ấy tránh mặt bạn bè, gia đình, và các hoạt động xã hội. Thông thường chứng chán ăn đi cùng với chứng trầm cảm, lo lắng, và lòng tự trọng thấp, nhất là ở thiếu nữ. Cô ấy có thể từ chối tham gia các hoạt động yêu thích trước kia hoặc tránh gặp mặt những người cô ấy đã rất hào hứng đi cùng như bạn bè hay gia đình.[14]
    • Chứng chán ăn của cô ấy có thể bắt đầu ảnh hưởng đến việc học, khả năng giao tiếp với bạn bè, và khả năng hoàn thành công việc hay việc nhà. Những thay đổi ở hành vi có thể là dấu hiệu cho thấy cô ấy có thể đang chiến đấu với chứng chán ăn và cần sự hỗ trợ cũng như sự giúp đỡ từ bạn để tìm ra cách chữa trị chứng bệnh này.
    Quảng cáo

Về bài wikiHow này

Tư vấn viên chuyên nghiệp
Bài viết này có đồng tác giả là Trudi Griffin, LPC, MS. Trudi Griffin là cố vấn chuyên nghiệp được cấp phép tại Wisconsin. Cô đã nhận bằng MS về Tư vấn sức khỏe tâm thần lâm sàng của Đại học Marquette năm 2011.

Bài viết này đã giúp ích cho bạn?

Không
Quảng cáo